TUY VẤT VẢ MÀ VUI

Đó là câu nói cửa miệng của bà con nông dân mỗi lần Ekip chúng tôi đến tác nghiệp. Lúc đầu, chúng tôi ai cũng trố mắt nhìn nhau tự hỏi vất vả thì vui làm sao được? Ngộ hén! Rồi chúng tôi mang theo những hoài nghi về câu trả lời đó mãi cho đến khi đi nhiều, thấy được nhiều từ những cánh đồng mưa nắng

Người dân ở mỗi nơi, quanh năm họ làm bạn với công việc đồng áng, khi trúng mùa được giá hay khi thất bát ủ ê thì họ vẫn tươi cười chờ mùa vụ tới, họ giữ lấy lạc quan hăng say lao động để bước qua gian khổ, khó khăn. Cái điều mà vốn dĩ đã là “đặc sản” ở mỗi vùng quê rồi

Những ngày chúng tôi được sống và làm việc cùng bà con, dù biết sẽ phải rời đi khi hoàn thành xong một phóng sự. Nhưng hình ảnh của bà con làm đồng giữa trưa nắng cháy, hay những hôm mưa tối mặt tối mũi, rồi cái mùi đất ẩm ương, mùi đốt đồng khét lẹt hay mùi thơm phưng phức của một món ăn dân dã được bà con “chiêu đãi” với câu nói hào sảng vang vang “Có nhiêu chơi nhiêu nha mấy đứa!” thì cứ len lỏi hoài trong từng nhịp thở…

Để có một ngày, trong rất nhiều những chuyến đi sau đó, chúng tôi vẫn thường vỗ vai nhau bành bạch mà thủ thỉ “ Ừm thì … Tuy vất vả mà dzuiiii ” !

WordPress Lightbox