Nhật ký đi rừng

Đi rừng, ngủ bụi, ăn cơm tự nấu, cùng nhau tắm tiên (tắm suối). Thiệt là “rất gì và này nọ” !

Du lịch bụi, nghe thôi là thấy sặc mùi “bụi đời” rồi. Nhưng ngẫm coi, tuổi trẻ có mấy lần thắm lại đâu. Bây giờ không đi, sợ lúc về già, nằm một mình, nghe mưa rơi rả rít, rồi khóc thúc thích, nghĩ bụng: Tức quá ! Sao hồi trẻ mình không “chịu chơi” gì hết vậy trời… Tiếc ghê! Nên giờ mình hãy cứ đi thôi, khi mình còn đủ đầy sức trẻ.

Vì cuộc đời là những chuyến đi mà, bởi thời thanh xuân đã qua, điều làm chúng ta nhớ nhất không phải là những ngày tháng tẻ nhạt, an nhàn, mà là những lần liều lĩnh, dám thoát khỏi vùng an toàn, để rồi sau đó tự trưởng thành hơn.

….

“Ngày đó, chúng mình chọn rời xa khói bụi thành phố, bắt đầu chuyến đi vào Vườn quốc gia Bù Gia Mập với thiên nhiên hoang sơ, bí ẩn, hoà mình vào thiên nhiên.

Những lần té ngã vì con đường rừng trơn trượt, khúc khuỷu; những lần nắm chặt tay, dắt nhau băng qua con suối nước chảy xiết; những giọt mồ hôi rơi và cả giọt máu chảy khi bị vắt rừng cắn… Tuy khó khăn nhưng tất cả trở thành mảnh ghép tạo nên cảm xúc, kỷ niệm cho chuyến đi bụi, đong đầy cảm xúc”.

WordPress Lightbox