LỘC CÀ LỘC CỘC…LÀ CHIẾC GUỐC MỘC…

Thanh âm của quá khứ kết nối đến hiện tại, hướng tới tương lai để gìn giữ và lan tỏa nét đẹp văn hóa truyền thống Việt !

Nhớ ngày còn bé chúng tôi được mẹ mua cho đôi guốc mộc. Mỗi bước đi đều có tiếng lộc cà lộc cộc nghe rất thích. Khi ấy trong nhà cũng chỉ có ông bà mang guốc. Sau này, các em và cháu của chúng tôi cũng thích những đôi dép phát ra âm thanh nhưng không còn là tiếng lộc cộc của đôi guốc mà là tiếng kêu chít chít của những đôi giày nhựa, giày vải được gắn kèn ở đế. Hiện tại, nhìn lại tủ giày của mình, chúng tôi cũng chỉ thấy rất nhiều giày thể thao, giày sandal, dép lào… các bạn nữ thì có thêm giày cao gót, giày búp bê…

Không thể phủ nhận, sự tiện lợi của giày dép hiện đại khiến chúng được mọi người ưa chuộng và dần thay thế guốc mộc. Trước khi trở nên xa lạ với cuộc sống bây giờ, guốc mộc đã từng là vật dụng đơn sơ, gần gũi, gắn liền với sinh hoạt hằng ngày của người Việt ở thế kỷ XIX. Thời đó, người dân dùng tre, gỗ để làm guốc mang sạch chân, có lội nước hay đi trời mưa ướt guốc cũng mau khô. Cùng với áo dài, guốc mộc giúp tôn lên dáng vẻ thướt tha của người phụ nữ. Cứ như thế, đôi guốc mộc bình dị trở nên quá đỗi thân thương và trở thành nét đẹp văn hóa truyền thống Việt.

Chúng tôi cứ ngỡ, khi nhịp sống hiện đại khiến guốc mộc không phổ biến thì nghề làm guốc mộc cũng sẽ mai một. Ấy thế nhưng, trong chuyến tác nghiệp đến xưởng làm guốc ở thị xã Thuận An, Bình Dương, chúng tôi mới chứng kiến và cảm nhận hết được tâm huyết của những con người cần mẫn làm từng chiếc guốc với tình yêu, đam mê cùng những trăn trở. Trăn trở làm sao để giữ gìn và phát triển được nghề làm guốc truyền thống mấy đời cha truyền con nối của gia đình! Trăn trở làm sao để giữ gìn được nét đẹp văn hóa truyền thống của guốc mộc và quảng bá đến bạn bè quốc tế!

Những nét đẹp xưa cũ có thể không còn phổ biến rộng rãi trong xã hội ngày càng hiện đại. Nhưng chúng tôi cảm nhận được những gì mang giá trị truyền thống, thì vẫn cứ sống, vẫn cứ tồn tại bằng một cách riêng. Bằng sự miệt mài, thầm lặng duy trì của những nghệ nhân, bằng tiếng “lộc cà lộc cộc” trong một xưởng guốc mộc sáng đèn!…

“Còn niềm tin nơi ấy
Từ một ngày xa lắm
Là một đôi guốc mộc xa mà gần giữa phố chật chội
Chìm vào âm thanh mới
Ngày ngày vẫn đang tới
Là một đêm vắng lặng thoáng đâu đây tiếng guốc lộc cộc”.

WordPress Lightbox