LẠ LÙNG NHƯ CHIẾC BÁNH KA TUM

Một người phụ nữ gần như “độc nhất” làm ra một loại bánh cũng gần như “độc nhất”!

Nói như vậy, bởi khi Ekip chúng tôi đến với vùng đất Tri Tôn, An Giang, tìm mãi mới gặp được người phụ nữ, đã lưu giữ giá trị văn hoá của đồng bào Khmer, ngót đã hơn 40 năm qua. Biết làm chiếc bánh Ka Tum đầu tiên năm 16 tuổi, và rồi chiếc bánh ấy đã gắn liền với cuộc đời sương gió của Cô đến tận bây giờ. Người phụ nữ này, một mình, ngày ngày tỉ mỉ ngồi gói từng chiếc bánh Ka Tum.

Chúng tôi đã có một ngày cùng Cô ngồi tuốt lá, đan đan, bện bện, mỗi chiếc vỏ Cô làm phải mất hơn 5 phút, nếu vào tay chúng tôi thì … 45 phút chắc cũng không thể ra ngô, ra khoai được. Thế mà khi Cô vừa làm, vừa kể chuyện đời Cô, rằng khó khăn, chật vật ra sao, cô đơn với nghề thế nào, thì Cô cứ cười hoài thôi. Nhìn Cô, chúng tôi nghĩ chớ…sự cô đơn của Cô sao mà “ thượng lưu” quá vậy. Vì giờ đây, khi biết bao nhiêu của ngon vật lạ trên đời, cũng đâu dễ gì sánh được với sự yêu nghề của Cô.

Lần tác nghiệp này, được ngồi cùng Cô trên chiếc phản gỗ cũ kỹ, im lìm, dưới một mái nhà yên ắng, chúng tôi thấy mình sao giống như con, như cháu, được Bà chỉ dạy cho cách làm ra chiếc bánh truyền thống. Cảm giác thiệt là thân thương, kỳ lạ…

Có thể khi kết thúc chuyến quay, tạm biệt Cô và rời khỏi, những gì Cô đã dạy để làm ra chiếc bánh, chúng tôi sẽ không tài nào nhớ nổi. Nhưng còn Cô, người phụ nữ có làn da rám nắng, ánh cười tươi trên khoé mắt thăng trầm, yêu chiếc bánh Ka Tum như một linh hồn dân tộc, thì mãi mãi, vẫn là như vậy !

Chuyến đi này, chúng tôi chợt hiểu, à thì ra làm gì cũng không quan trọng bằng việc biết mình đang làm vì điều gì. Thầm cám ơn Cô! Và khi có dịp về lại nơi đây, chúng tôi hi vọng sẽ có rất nhiều mái đầu, ngồi trên chiếc phản gỗ, dưới mái hiên nhà, cùng Cô cặm cụi gói từng chiếc bánh Ka Tum, như Cô vẫn luôn đợi mong và như…chúng tôi đã từng…
Thương !

WordPress Lightbox