2 ngày lẻ 1 đêm trong cánh rừng cao su bạt ngàn

Nếu những người đọc sách, họ được sống nhiều cuộc đời qua từng trang giấy thì những người làm chương trình như chúng tôi may mắn được sống nhiều cuộc đời từ những chuyến đi. Lần này chúng tôi được sống một phần đời rất nhỏ của các anh chị công nhân với nghề cạo mủ cao su nơi đây.

Đêm hôm ấy, lúc 1h giờ khuya, cái giờ mà lẽ ra ai cũng đang say giấc thì chúng tôi lặng lẽ nối bước nhau theo các anh chị công nhân vào rừng cạo mủ. Nhiều người thắc mắc tại sao công việc này phải bắt đầu vào lúc khuya như vậy? Chị Sáng, một trong những người làm nghề cho biết bởi loài cây cao su này cho mủ nhiều nhất vào ban đêm. Sau khi mặt trời mọc, quá trình quang hợp của cây bắt đầu, lúc này những lỗ nhỏ trên lá sẽ mở ra và cây bắt đầu bay hơi, lượng mủ sữa tiết ra sẽ ít đi rất nhiều.

Rồi chị lấy chiếc đèn pha đội lên đầu, cầm trên tay chiếc dao cạo bắt đầu “hành nghề”. Chúng tôi nhận ra đó là thứ ánh sáng quý giá, soi sáng cho cuộc sống mưu sinh. Có lẽ làm nghề nào cũng có một sự đánh đổi, hi sinh nhất định. Công việc của chị chính là đánh cược với nguy hiểm, thỏa hiệp với nỗi cơ cực.

Chúng tôi hỏi sao chị lại chọn nghề vất vả này, chị trả lời gọn hơ: “Cái nghề chọn mình thì mình làm thôi, chứ cũng không biết nói sao”. Và chị đã nở nụ cười rất tươi, cùng cái tên của chị, Sáng!

Giữa đêm tĩnh mịt, trời lạnh queo, chị làm chúng tôi chợt nhớ đến mấy câu thơ về nghề thợ cạo:

“Những ngày tháng nông trường
Mình đêm sương đi cạo
Góp cho đời mật hương
Kỷ niệm còn nguyên đó
Lối đường lô dốc trơn
Trưa nắng khô gom mủ
Ngồi bên nhau dỗi hờn…”

Chuyến xe sẽ lăn bánh đưa chúng tôi trở về lại thành phố như mọi khi. Chúng tôi cũng biết rằng, đêm mai và những đêm khác nữa, rất nhiều những ánh đèn vẫn được thắp sáng trong đêm…! ❤️

WordPress Lightbox