Khi nào thì ta có thể thiếu đi “chân ái” còn thiếu đi “chân máy” thì không !?​

Xin thưa, đó là khi Ekip chương trình đi quay đó cả nhà ạ! Mà không chỉ có chân máy thôi đâu, các thiết bị máy quay nào là thẻ nhớ, pin, micro, wireless thu tiếng, đèn, tấm hắt sáng, dù che nắng che mưa,…vân vân và mây mây (Cô bác, anh em làm trong nghề Ad có ghi thiếu gì thì thêm vô giúp Ad cho nó xôm nha )

Và cũng vì “bộ sậu” hoành tráng như vậy nên Ekip chúng tôi luôn cần có những người anh em đầu đội nắng, chân không đi giày, vai vác đồ lỉnh khỉnh, hiên ngang lội xình lội ruộng đi quay phóng sự. Chọn cái nghề kể chuyện bằng hình, chúng tôi thường tiếp xúc với người dân nhiều nơi, họ hay bảo chớ mấy đứa chắc đam mê dữ lắm mới làm được à nghen, sau câu nói đó là chúng tôi biết cô chú sẽ hỗ trợ hết mình để Ekip có thể kể một câu chuyện chỉn chu vì thật ra họ cũng thấy thương mình, như mình thương họ.

Rồi một ngày đẹp trời, nắng tháng 6 như thiêu đốt cánh đồng, trong chuyến đi tìm về “Làng Lò” ngấp nghé cạnh bến sông quê. Nhớ lại ngày hôm đó, Ekip tay xách nách mang, lội qua mấy cây cầu khỉ lắc qua lắc lại theo mỗi bước chân, tưởng đâu rớt xuống mương cả đám mà…lại không, rồi gặp mấy cô mấy dì đang làm việc ngoài đồng bịt mặt mũi kín bưng cho đỡ rát da vì nắng, trông thấy ống kính máy quay là la lên “Quay xa xa đừng thấy mặt nha, tụi tui ngại lên Ti Di lắm”. Anh quay phim nghe vậy đáp “Chời ơi, mấy dì bịt mặt kín mít, tụi con có thấy gì đâu”. Rồi mấy cô mấy dì cười nức nẻ “Ờ ờ quên hé, thôi mấy đứa quay đi, nói chớ muốn quay gì lại đây, cô chỉ cho quay”. Anh em Ekip nghe vậy thì nhìn nhau cười, nụ cười chói chang hơn cả nắng.

Giờ ngồi chuẩn bị cho đợt đi quay tiếp, nhìn kịch bản ngày nào, ngẫm nghĩ… Ta nói sao mà vui quá trời, có thấy cực khổ gì đâu.

WordPress Lightbox